Khí Linh chỉ còn thiếu bảo vệ Phương Thần lần cuối cùng, là có thể hoàn toàn tự do rồi.
Lúc này nó, hận không thể một tảng thiên thạch đập vào Phương Thần, rồi nó anh hùng cứu người, có thể vỗ mông bỏ đi.
Phương Thần mỉm cười: Không phải vậy đâu, ta bây giờ rất an toàn.
Cái tên bụng dạ còn trắng hơn cả mặt này, trong đầu nghĩ gì ta còn không biết sao?
Chưa đến tuyệt cảnh trong tuyệt cảnh, ta sẽ không để nó toại nguyện đâu.
Phương Thần lại nói: Tìm ngươi ra, chỉ muốn hỏi ngươi, không có sự gia trì của Thánh Cảnh, ngươi có thể chống đỡ loại công kích nào?
Khí Linh nghiêng đầu nói: Có sự gia trì của Thánh Nhân, có thể đỡ được công kích của Thánh Cảnh.
Không ai gia trì, Thánh Cảnh trở xuống thôi.
Ta đi!
Trong mắt Phương Thần nóng lên.